Phụ nữ không hề khó hiểu - Đọc rồi sẽ hiểu :))

09:25 |
PHỤ NỮ KHÔNG HỀ KHÓ HIỂU

Đàn ông thường kêu ca rằng phụ nữ rất khó hiểu, nhưng thực tế liệu có đúng như vậy? Hãy dành chút thời gian quý báu của bạn để đọc mấy dòng tâm sự, chia sẻ sau đây của tôi, rồi các bạn sẽ thấy rằng: “Ồ! Hóa ra phụ nữ cũng không khó hiểu như ta vẫn nghĩ!”.

Tôi vẫn nhớ như in cái hôm sinh nhật vợ mình, khi tôi đang băn khoăn và hoang mang chưa biết chọn mua quà gì cho vợ thì bà chị cùng công ty đã kéo tay tôi ra một góc thì thầm:

- Đợt trước có dịp khuyến mại nên chị mua cả chục lọ về dùng dần, giờ vẫn còn mấy lọ nữa ở nhà. Nếu chú muốn, chị để lại cho một lọ mang về mà tặng vợ. Cái loại này mùi thơm dễ chịu lắm, từ ngày chị dùng thì chồng chị rất thích, các sếp cũng rất thích, khen suốt!

- Nước hoa hả chị?

- Không! Là Dạ Hương!

- Vâng! Vậy chỉ để lại cho em một lọ!

Thấy bảo phụ nữ ai cũng thích quà, và ai cũng vui khi được tặng quà, nhưng sao vợ tôi lại không vậy nhỉ? Bởi từ lúc nhận được cái món quà ấy, mặt vợ tôi cứ lầm lì, chảy xị, chẳng nói gì, tối cũng không thèm ăn cơm, bỏ vào giường nằm sụt sịt. Tôi vỗ về, tỉ tê hỏi han cũng không đáp lời, lại còn quát mắng đuổi tôi ra ngoài. Đợi một lát thấy yên yên, nghĩ là vợ đã ngủ, tôi mới nhè nhẹ hé cửa định lẻn vào thì thấy vợ đang ngồi trên bàn loạt soạt viết lách cái gì đó. À, hóa ra vợ có nhật ký mà tôi không biết.

Đợi cho vợ ngủ say, tôi mới lồm cồm bò tới chỗ mấy ngăn tủ để lục tìm. Đây rồi! Cuốn nhật ký đây rồi! Giấu kỹ thế này thảo nào bao lâu nay mình lại không thể phát hiện ra. Tôi hồi hộp lật từng trang, nôn nóng muốn biết lý do tại sao hôm nay vợ tôi lại buồn phiền và bỏ ăn như vậy…

“Ngày….tháng…năm….
Hôm nay là sinh nhật buồn nhất trong đời mình, tất cả chỉ bởi cái món quà của chồng - người đàn ông bấy lâu nay mình hết lòng yêu thương, tin tưởng. Anh ấy đã tặng mình lọ Dạ Hương, khác gì anh ấy chê mình hôi hám? Hồi mới yêu, mỗi lần muốn gặp nhau là anh ấy lấy cớ nói rằng anh nhớ cái mùi thơm của mình (của mình chứ không phải “cửa mình” nhé!), rằng không được ngửi cái mùi ấy là anh không thể nào ăn cơm nổi, bởi chỉ nuốt nước bọt không đã no rồi. Vậy mà giờ, mới cưới nhau được vài tháng anh ấy đã bắt mình dùng Dạ Hương. Chẳng lẽ đàn ông là cái giống dễ thay lòng đổi dạ đến thế sao?...”

Một lần khác nữa, bà bác ở dưới quê có gửi lên cho mấy quả bưởi. Tôi thì thích ăn bưởi lắm, nên xơi một lúc hết gần hai quả. Cái giống bưởi thì các bạn biết rồi đấy, nó nhuận tràng và kích thích tiêu hóa ghê lắm, nên ăn xong một lúc là tôi bắt đầu thả bom bí bủm liên tục. Các cụ bảo “bom ai vừa mũi người ấy”, nhưng quả thực cái bom bưởi này ngay cả chính tôi cũng không thể chịu đựng nổi chứ nói gì là người khác (kể cả cái “người khác” đó là vợ tôi).

Và rồi đêm hôm đó tôi không thể ngủ yên, bởi cứ được một lát lại phải vén chăn chui ra ngoài, rón rén giữ hơi, điều tiết khí công để lặng lẽ thả bom, vừa thả vừa lo ngay ngáy sợ bom phát nổ sẽ khiến vợ giật mình tỉnh giấc. Ấy thế mà không hiểu sao cả ngày hôm sau mặt vợ tôi cứ sưng như bánh chưng, gọi không nghe, nhắn tin không trả lời. Buổi tối về vứt phịch cái túi xuống giữa nhà rồi phi luôn vào phòng ngủ, đóng cửa cái “rầm”. Chẳng lẽ vợ giận tôi vì cái tội đêm qua thả bom thối? Đó đâu phải lỗi của tôi? Đó là lỗi tại quả bưởi mà, tôi đâu có quyền lựa chọn được mùi bom đâu? Nếu được chọn thì hẳn tôi đã chọn cho nó cái mùi thơm ngan ngát, nồng nàn như mùi của những chùm hoa lan đang đua nở trong tiết xuân ngập tràn trên những cánh rừng đại ngàn; hoặc không thì cũng phải là thứ mùi thanh cao, tinh khiết giống như thứ hương thơm phảng ra từ những đóa hoa ly tím biếc – biểu tượng cho lòng thủy chung của một tình yêu sắc son, tha thiết.

Và để biết lý do tại sao vợ tôi lại trở nên như vậy thì tôi không còn cách nào khác là lại phải đợi đến khuya, lúc vợ đã ngủ say, rồi lồm cồm bò đến chỗ mấy cái ngăn bàn, lục tìm quyển nhật ký…

“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay là một ngày buồn nhất trong đời mình, tất cả chỉ bởi sự vô tâm và lạnh nhạt của chồng - người đàn ông bấy lâu nay mình hết lòng yêu thương, tin tưởng. Trước giờ, anh ấy vẫn ngoang ngoác cái mồm nói rằng chỉ cần được nằm trùm chăn kín mít rồi ôm vợ ngủ là anh ấy thấy trong lòng bình yên và hạnh phúc vô bờ, dù cho ngoài trời có mưa giông, báo tố, dù cho cuộc đời còn dối trá, lọc lừa. Vậy mà đêm qua, anh ấy có vẻ không còn muốn ôm mình nữa. Chỉ ôm được một tí là anh ấy lại rón rén chui ra khỏi chăn, nằm lăn về một góc. Mình tưởng anh ấy mơ ngủ và sợ anh ấy lạnh nên đã kéo anh ấy vào, rồi trùm chăn, ôm nhau ngủ tiếp. Nhưng anh lại ôm mình rất gượng gạo, giống như bị bắt ép vậy, rồi lát sau lại thấy anh vén chăn chui ra. Đến lúc đó thì mình mới biết không phải anh đang mơ ngủ mà thực sự là anh không muốn ôm mình nữa. Sao lại phải vậy hả anh? Nếu đã không còn yêu em, không còn tình cảm với em, nếu đã ghê sợ khi ở bên em thì anh cứ mạnh dạn, tự tin nói thẳng với em, đừng ôm em như là trách nhiệm vậy, điều đó làm con tim em đau lắm! Chẳng lẽ đàn ông là cái giống dễ thay lòng đổi dạ đến thế sao?”


Rồi tới đợt ấy, vợ tôi cho đứa em mượn xe nên không có xe đi làm. Vì vậy buổi sáng tôi tiện đường thì chở vợ qua cơ quan vợ luôn, còn buổi chiều tôi hay thất thường, hôm về sớm, hôm về muộn nên vợ bảo vợ sẽ về nhờ xe đồng nghiệp trong cơ quan. Chiều hôm đó, tôi thấy một gã khá bảnh bao đi SH chở vợ tôi về, đỗ xịch xe trước cửa. Vợ tôi xuống xe không thèm vào nhà ngay mà còn đứng đó quyến luyến, cười cười, nói nói với thằng ấy một hồi, ra điều vui vẻ và tâm đầu ý hợp lắm! Thấy tôi đi ra, vợ đã không biết ý thì thôi lại còn giới thiệu hắn với tôi bằng giọng rất hãnh diện:

- Đây là anh Hưng, hót-boi cơ quan em! Em may mắn lắm mới được về nhờ xe anh ấy đấy!

Tôi thấy vậy thì nóng mặt lắm rồi, nhưng không dám cư xử lỗ mãng sợ làm mất thể diện của vợ, đành giở giọng tươi cười:

- Cảm ơn anh đã đưa vợ tôi về! Thật làm phiền anh quá! Mời anh vào nhà uống nước!

- Thôi! Để khi khác!

Nói rồi tay Hưng hót-boi đó nổ máy phóng vù đi, vợ tôi còn cố nhìn theo đến khi bóng con SH khuất sau cái đống rác cuối ngõ mới chịu quay vào. Tôi vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng khá là hậm hực, bởi suy cho cùng, tôi chẳng có cớ gì mà nổi cáu với vợ được. Tuy nhiên, không khí trong nhà tôi buổi tối hôm đó không được vui. Và ngược đời ở chỗ, người tạo nên cái không vui ấy lại là vợ tôi. Chẳng hiểu sao cô ấy cứ gắt gỏng, vùng vằng với vẻ rất bức xúc, khó chịu. Tôi đoán lại có chuyện, chắc chắn là có chuyện, nhưng lý do vì sao có chuyện thì có lẽ phải đợi đến đêm, lúc vợ tôi ngủ say thì tôi mới biết được.

“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay là một ngày có lẽ là buồn nhất trong đời mình, tất cả chỉ bởi sự vô tâm và lạnh nhạt của chồng - người đàn ông bấy lâu nay mình hết lòng yêu thương, tin tưởng. Người ta bảo yêu nhau thì phải ghen, ghen mới chứng tỏ là yêu, rằng ghen là gia vị của hạnh phúc. Ấy vậy mà chồng mình thì không! Anh ấy thấy mình cười nói, lả lơi với một người đàn ông khác mà vẫn cứ thản nhiên như thường. Mình đã cố ý tạo ra những hành động đong đưa để xem phản ứng của anh ấy ra sao, nhưng thực sự mình đã thất vọng! Không biết mình là vợ hay là em gái của chồng mình nữa đây?”.

À! Hóa ra lý do là vậy! Nếu không nhờ cuốn nhật ký này thì tôi nghĩ dù có dành cả phần đời còn lại của mình để học tập, nghiên cứu, tìm hiểu và phân tích, chắc cũng chẳng bao giờ tôi tìm ra được câu trả lời. Nhưng không sao, nếu vợ muốn, tôi sẽ làm cho vợ hài lòng. Vậy là hôm sau tôi xin về sớm, rình sẵn ở cửa. Vẫn là cái thằng Hưng hót-boi SH ấy chở vợ tôi về. Xe vừa dừng, vợ tôi còn chưa kịp đặt chân xuống đất thì tôi đã chồm tới đạp thẳng vào mạng sườn của thằng hót-boi. Nó kêu cái “hự” rồi bắn ra, lăn vài vòng trên đất, chiếc xe SH đổ kềnh, cái bánh xe chỏng lên, quay tít mù. Tôi một tay lôi vợ vào nhà, một tay chỉ thẳng mặt tên hót-boi đó gằn giọng:

- Thằng chó! Tao không khiến mày chở vợ tao về nữa! Mày tưởng mày có SH là ngon sao? Tao thà để vợ đi bộ còn hơn là phải ngồi nhờ xe mày! Cút!

Sau màn ghen tuông chứng minh tình yêu ấy, những tưởng vợ tôi sẽ hài lòng, sung sướng lắm, nhưng không, vợ tôi mặt hầm hầm, lao luôn vào phòng ngủ, đóng cửa cái “rầm”, hỏi không nói, gọi không nghe. Vậy là sao? Lại có chuyện gì nữa? Tôi đoán chắc chắn là có chuyện, nhưng lý do vì sao có chuyện thì lại phải đợi đến tối, lúc vợ tôi ngủ say thôi. 

“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay là một ngày buồn nhất trong đời mình, tất cả chỉ bởi sự nông cạn và thô lỗ của chồng - người đàn ông bấy lâu nay mình hết lòng yêu thương, tin tưởng. Đã yêu nhau thì phải tin tưởng nhau chứ? Tại sao lại ghen tuông mù quáng thế? Người ta chỉ ghen khi mà tình yêu dành cho nhau chưa đủ lớn, chưa đủ để tạo cho nhau một niềm tin vững chắc. Mà mình với anh Hưng hót-boi ấy có cái gì đâu, chỉ là đồng nghiệp trong sáng. Vậy mà cũng ghen được! Thật vớ vẩn! Chẳng lẽ mình lại vớ phải thằng chồng u tối và nông nổi thế sao?”.

Trên đây chỉ là một vài vụ tiêu biểu, nhưng tôi nghĩ như vậy là đủ để mấy người đàn ông hay kêu ca hiểu được rằng: phụ nữ thực ra rất dễ hiểu! Nếu bạn vẫn thấy phụ nữ khó hiểu thì chẳng qua là vì bạn chưa được đọc nhật ký của họ mà thôi!

Nguồn : voz
Xem chi tiết …

[Truyện Ngắn] Giúp em! Cứu Đứa Trẻ Này Nhé

23:40 |
[Truyện Ngắn] Giúp em! Cứu Đứa Trẻ Này Nhé


“Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’. Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.

Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.

Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.

***

Bốn năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghetin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.

***

Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.

Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm ra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.

Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.

Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.

Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….

Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.

“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.
“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?

Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.

“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.
“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”
Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.

Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.

Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.

” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.

[Truyện Ngắn] Giúp em! Cứu Đứa Trẻ Này Nhé

***
Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.

***
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.

” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”

Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.

Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.

“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”

Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….

***

Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.

Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên trước mắt anh.

Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫnsẽ đợi. Em hứa chắc đấy!

Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả. Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.

Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.

Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm. Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!

Ngày…. Tháng…. Năm…..

Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.

***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.

” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộc đầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.

Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăng dài và ướt đẫm áo nó.

Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’…
Xem chi tiết …

Nếu sau này có gặp lại, ta hãy cứ chào nhau và cười thật tươi nhé!

22:55 |
"Chia-tay" đâu có nghĩa là kết thúc, nó là sự bắt đầu cho một tình bạn lên ngôi và hai nụ cười hé trên môi...

"Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ đâu phải là em? Vậy đi..."

"Chia tay rồi có còn là bạn không?"Câu hỏi này luôn luôn là một ẩn số với mỗi cặp đôi sau khi chia tay...

Nhiều người nói rằng chia tay rồi thì không nên làm bạn nữa, điều này chỉ làm cả hai không thể quên được tình cũ và cảm thấy khó xử mỗi khi vô tình nhắc lại mà thôi (nhất là với người yêu thật lòng). Nhưng kể cả khi tỏ ra không quen biết và không quan tâm tới sự tồn tại của nhau trên cõi đời này thì cũng đâu có nghĩa là bạn quên được hình bóng ấy - người đã từng bước chân vào cuộc đời của bạn trong thời gian dài!

Nếu giả xử, cứ cho là hai người đã quên được nhau, đều đang có tình mới... mà lại trùng hợp chạm trán nhau trong một khung cảnh hi hữu và "bốn mắt chạm bốn mắt" thì các bạn sẽ xử lí ra sao? Có phải là "ngỡ như chưa từng quen" hay "cạch mặt nhau mà sống" rồi cùng người ấy của mình đi qua nhau thật nhanh không? Hoặc đưa nhau ánh mắt lạnh lùng, xa lạ với nụ cười "nửa miệng" sau đó là bỏ đi? Nhưng đó có phải điều trong lòng cả hai muốn? Hay chỉ cố tỏ ra mạnh mẽ coi như chưa có gì xảy ra mà không hề biết là chúng ta đang tự làm tổn thương nhau?



"Có những nỗi đau không cần phải quên..."

Thôi nào, đừng suy nghĩ tiêu cực về tình yêu cũ chứ! Cũng tình huống ở trên, nhưng một trong hai biết mở lòng trước thì việc "trái đất tròn, đi rồi lại gặp nhau" cũng là việc dễ hiểu và không đến nỗi "căng thẳng" như thế kia. Mà thay vào đó cả hai sẽ nhận được từ nhau một lời chào, một lời hỏi thăm, một nụ cười, một ánh mắt của những người bạn cũ đã lâu không gặp hay thậm chí là một cái ôm, một cái bắt tay. Chỉ một hành động thôi, đâu có nghĩa là bạn bắt buộc phải yêu lại người ấy thì mới được cởi mở và vui vẻ khi hai người gặp lại nhau sau một cuộc tình dài. Nên nhớ, bây giờ bạn đã không phải là "em (anh) cuả ngày hôm qua", bạn đang sống cho hôm nay và sẽ chỉ hướng tới ngày mai! Bạn và người ấy đều có cuộc sống mới, người yêu mới, trải nghiệm mới, vậy cớ sao cứ phải làm khổ nhau, cứ khiến cho nhau cảm giác tội lỗi trong lòng mà không thể quên được nhau?

Bạn tôi ơi, mở lòng ra nào! Dùng chân, dùng tay, dùng bất cứ thứ gì trên cơ thể bạn cảm thấy nó mạnh mẽ nhất để đóng sập cánh cửa thù hận, lạnh lùng và một màn đêm u tối lại! Tại sao ta không tự tạo cho mình một lòng bao dung, rộng lượng, một lòng vị tha, một tâm hồn thanh thản và một tâm thế hồn nhiên? Làm gì có định lý - định nghĩa nào chỉ ra rằng chia tay rồi thì không được "thu nhận" thêm một "đồ đệ", một người anh em, một người bạn tốt?Làm gì có định lý - định nghĩa nào chỉ ra rằng chia tay rồi thì không được trao nhau ánh mắt thân thương, nụ cười dễ mến, cái ôm thân thiện, cái bắt tay xã giao?Tình yêu thì có thể thoáng qua nhưng tình bạn luôn là mãi mãi! Chúng ta còn gì để mất sao? Cho dù có mất thì chúng ta vẫn tạo nên một cái mới được mà? Tuy rằng nó không bằng được thứ ta đã mất nhưng ít ra nó cũng là một món quà ta tự tạo, và ta có quyền trân trọng nó!

"Đừng tự lừa dối bản thân khi chính chúng ta còn không muốn!"

Xem chi tiết …

[Bạn biết chưa] Tiết lộ mức độ hạnh phúc của cặp đôi qua tư thế ngủ.

14:03 |
Bạn có phải là người thích ôm ấp người yêu khi ngủ lúc đêm xuống không? Nếu không, liệu bạn có quay lưng lại hay quay mặt vào tường? Những nghiên cứu cho thấy tư thế khi ngủ của chúng ta tiết lộ tương đối đúng về mối quan hệ tình cảm của mình.

Dựa vào một nghiên cứu với sự tham gia của 1100 người, khoảng cách giữa hai người là chìa khóa tiết lộ đúng nhất về mối quan hệ tình cảm. Những cặp đôi khi ngủ nằm sát vào nhau thì có vẻ đang hạnh phúc bên nhau hơn là những người nằm cách xa nhau.
Tiết lộ mức độ hạnh phúc của cặp đôi qua tư thế ngủ
Những cặp đôi đang hạnh phúc nhất: Hai người ngủ đối mặt vào nhau và có tiếp xúc cơ thể với nhau tiết lộ rằng họ đang hài lòng 100% với mối quan hệ của mình.
Tiết lộ mức độ hạnh phúc của cặp đôi qua tư thế ngủ
Những cặp khi ngủ tiếp xúc cơ thể với nhau thì thường sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với những người khi ngủ nằm cách xa không chạm vào người nhau.
Nghiên cứu cho thấy 42% các cặp đôi khi ngủ đấu lưng vào nhau, 31% quay cùng về một hướng trong khi chỉ có 4% là mặt đối mặt.
Khoảng 34% cặp khi ngủ có động chạm cơ thể và 12% ngủ sát bên cạnh nhau, 2% thì cách xa nhau.
Với những cặp khi ngủ có tiếp xúc cơ thể với nhau thì tư thế mặt đối mặt cho thấy họ hạnh phúc nhiều hơn sơ với các tư thế còn lại.
Tiết lộ mức độ hạnh phúc của cặp đôi qua tư thế ngủ
Những cặp đôi ngủ sát cạnh nhau thì hạnh phúc hơn so với những cặp ngủ có khoảng cách lớn giữa hai người.
Xem chi tiết …

Đau lòng những chàng trai hủy hoại cuộc đời vì tình yêu

14:36 |

Khi gặp bế tắc trong tình cảm, đường đường là nam nhi nhưng họ lại sẵn sàng hủy hoại cuộc đời, bỏ lại tương lai phía trước vì một người con gái.

Sau những vụ đánh đập, giết người yêu vì tình, nhiều bạn trẻ thậm chí đã tìm đến cái chết, giải quyết bế tắc trong tình cảm bằng con đường... tự tử. Vì quá yêu, họ đã hủy hoại mình khi tuổi đời còn rất trẻ, để rồi giờ đây, người ra đi mãi mãi, kẻ chôn vùi tương lai sau song sắt... Đó là dấu chấm hết hay một vết trượt dài cho những số phận từng là niềm mong mỏi, hứa hẹn của gia đình, để lại bao nỗi đau, nước mắt, những lời đàm tiếu ám ảnh bậc sinh thành hôm nay và mãi về sau.

Khoảng 3h sáng 16/4, người dân phường Châu Văn Liêm, quận Ô Môn (TP Cần Thơ) giật mình thức giấc khi nghe nhiều tiếng súng nổ vang trong nhà nghỉ 555 hướng mặt ra quốc lộ 91. Hàng chục cảnh sát cơ động và hình sự đặc nhiệm đang vây ráp tòa nhà 6 tầng.

Lúc này, thanh niên cầm súng loại AK báng gấp khống chế bảo vệ nhà nghỉ kéo lên lầu, yêu cầu mọi người không đi theo đồng thời nã nhiều phát đạn về phía lực lượng làm nhiệm vụ.

Sau hơn 3 giờ cố thủ, cảnh sát đã khống chế được thanh niên có súng, giải thoát con tin. Thanh niên có súng bị bắt giữ là Tống Hoàng Phúc (21 tuổi) chiến sĩ nghĩa vụ của ngành công an.

Đại tá Nguyễn Minh Kha, giám đốc Công an TP Cần Thơ cho biết, 3 nguyên nhân khiến Phúc muốn cùng người yêu tự sát là mặc cảm gia đình nghèo, bị bạn bè khinh thường; mâu thuẫn tình cảm với người yêu và bản thân nợ nần. Theo ông Kha, thông tin ban đầu xác định Phúc thiếu nợ trên 10 triệu đồng, đang cầm cố xe máy.

Tối 15/4, Phúc lấy khẩu súng AK của đơn vị cùng 3 băng đạn đến nhà nghỉ 555 ở phường Châu Văn Liêm, quận Ô Môn thuê phòng nghỉ. Mục đích Phúc đến đây là để tự sát cùng người yêu nhưng cô gái không đến.

Trong nhiều giờ được cảnh sát kêu gọi, Phúc nhả đạn nhiều lần, đòi gặp người yêu và phải bố trí ô tô có tài xế nữ để rời khỏi nhà nghỉ, song không được chấp thuận. Chỉ khi cha mẹ đến nơi, Phúc mới buông súng, tra tay vào còng.

Vụ của Phúc được báo chí đăng tải đã khiến dư luận không khỏi tiếc nuối cho một chàng trai còn rất trẻ, mới 21 tuổi đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng chỉ vì chán nản chuyện tình yêu, buồn bã về hoàn cảnh khó khăn. Công an TP Cần Thơ đã bắt tạm giam nguyên trung sĩ công an Tống Hoàng Phúc về hành vi Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng và Bắt giữ người trái pháp luật. Cuộc đời Phúc giờ đây đối mặt với bản án nghiêm minh của pháp luật, mất hết tương lai. Không biết khi hành động dại dột như vậy, Phúc có nghĩ đến sự đau khổ của bố mẹ già, mẹ Phúc đã ngã quỵ khi hai ông bà tức tốc đến nhà nghỉ 555 khuyên con trai bỏ súng…

Ngày 21/4 vừa qua, lại một vụ tự tử vì tình gây xôn xao thành phố Huế. Lúc 17h30 ngày 21/4, một nam thanh niên trong lúc tranh cãi với người yêu đã nhảy từ trên cầu Dã Viên xuống sông Hương tự vẫn.

Sau một giờ đồng hồ tìm kiếm, lực lượng cứu hộ đã vớt được xác nạn nhân cạnh chân cầu. Nạn nhân được xác định là Trần Đức Cường (SN 1990, trú tại phường Tây Lộc, TP.Huế), hiện đang là nhân viên Khách sạn Xanh (số 2, Lê Lợi, TP.Huế). Bước đầu, nguyên nhân chàng trai này tự vẫn được xác định là cãi nhau với người yêu.


Nơi nạn nhân Cường nhảy xuống - (Ảnh: Vietnamnet).

Thời gian vừa qua, đã có nhiều bài báo nói về vấn nạn tự tử của người trẻ. Nếu như phái nữ thường yếu đuối, bị động trong chuyện tình cảm nên hay có những hành động dại dột, thì việc tự tử ở nam giới lại khiến dư luận hết sức bất bình. Đường đường là nam nhi, nhưng họ lại sẵn sàng hủy hoại tương lai, hủy hoại cuộc đời mình mà không cần suy nghĩ cho gia đình, người thân. Dẫu biết, tìm đến cái chết là cách để chấm dứt mọi đau khổ của bản thân nhưng gia đình và chính cô gái được cho như “nguyên nhân” khiến họ quyên sinh thì sẽ phải lãnh đủ mọi đau khổ, dằn vặt và cả tai tiếng. Chưa kể, nhiều gia đình mất con còn coi cô gái kia như kẻ thù vì cho rằng chính cô ta đã gây nên cái chết của con trai họ.

Cái chết, trong trường hợp này không thể níu kéo được tình yêu, cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì mà chỉ đem lại hàng trăm nỗi đau khó nói thành lời cho người ở lại. Thay vì trả thù người yêu, các nam thanh niên đã tự "giết" chính bố mẹ mình, biến quãng thời gian còn lại của họ thành những chuỗi ngày đau thương, “đầu bạc khóc đầu xanh” vô cùng thê thảm. 

Có chăng khi xảy ra bế tắc tình cảm, các chàng trai nên bình tĩnh đặt ra câu hỏi: Đâu là mục tiêu cuộc đời mình? Ai là người quan trọng nhất đời mình, là gia đình, những người thân yêu ruột thịt hay mối tình đã chấm dứt kia? Để nhận ra rằng, họ không thể tự hủy hoại tương lai và chôn vùi cả cuộc đời đấng sinh thành trong khổ đau và nước mắt.
Xem chi tiết …

Đàn ông giúp vợ việc nhà là đàn ông hấp dẫn

09:09 |

Bạn cho rằng mình nam tính có thừa nên không thể làm “việc đàn bà”. Vợ bạn và các bà vợ nói chung lại nghĩ khác đấy!

Xem chi tiết …

Băn khoăn vì bạn trai chưa bao giờ gạ 'xếp hình'

17:46 |
Em năm nay 22 tuổi, bạn trai em 29 tuổi. Chúng em quen nhau tính đến nay được gần 3 năm nhưng yêu nhau chính thức khoảng 1năm. Em đang là sinh viên đại học còn anh lại là một giáo viên ở tỉnh.
Em là một cô gái sôi nổi, cá tính trái ngược hẳn với anh, anh điềm đạm, ít nói, chững chạc và có phần hơi nhút nhát.
Tình yêu của chúng em rất đẹp, rất hiếm khi cãi vã giận hờn. Có chăng chỉ 1 vài lần do em kiếm cơ gây sự cho vui mà thôi. Mà lần nào dù đúng dù sai đi chăng nữa anh cũng là người chủ động làm lành trước.  Tính em thích nhõng nhẽo, thích được anh dỗ dành an ủi. Còn anh thì luôn coi em là tình yêu bé bỏng và duy nhất. Anh luôn quan tâm và lo lắng cho em từng li từng tí. Em rất hạnh phúc khi được ở bên anh.

Ngày nào chúng em cũng điện thoại tâm sự với nhau, ít thì 1 giờ, nhiều thì vài giờ cho thỏa nỗi nhớ. Lần nào gọi điện anh cũng nói nhớ và yêu em. Anh nói mong thời gian trôi thật nhanh để em ra trường anh cưới em về làm vợ. Khi đó anh đỡ phải nhớ nhung mong ngóng như thế này.

Em cũng vậy, em cũng yêu anh lắm. Lúc nào em cũng mong đến cuối tuần để được gặp anh. Người ta bảo tình yêu ở xa cứ như ngọn đèn leo lét trước gió, nhưng với em, khoảng cách về địa lý lại càng khẳng định tình yêu mãnh liệt mà chúng em dành cho nhau.
Chúng em ngủ cùng nhau nhưng anh không hề gạ gẫm làm chuyện ấy
Chúng em ngủ cùng nhau nhưng anh không hề gạ gẫm làm chuyện ấy.
Không có tuần nào là chúng em không gặp nhau. Tuần thì anh lên Hà Nội thăm em. Tuần thì em về nhà và thăm anh (chúng em ở cùng quê).

Cách đây 2 tuần, anh lên Hà Nội gặp em. Tối hôm đó,  trời mưa rất to, sấm chớp ầm ầm nên anh không thể về được. Vì thương anh, lo lắng cho anh nên em giữ anh ở lại. Hôm đó đứa bạn cùng phòng của em lại về quê chưa lên. Vậy là đêm đó là đêm đầu tiên chúng em ở bên nhau. Tối đến, em trăn trở lo lắng lắm bởi em sợ chỉ 2 đứa ở 1 phòng sẽ khó mà tránh khỏi ham muốn. Em lai đang đi học, em không muốn quan hệ trước hôn nhân. Vả lại bố mẹ em rất khó tính, nếu chẳng may em mang bầu thì chắc bố mẹ giết em mất.
Còn anh, anh bình thản lạ kì, anh mừng ra mặt vì được ở gần em lâu hơn nhưng hình như anh không hiểu những lo lắng của em. Hôm đó chúng em thức khuya hơn ngày thường rất nhiều để xem nốt bộ phim hay. Anh nằm cạnh em vẫn ôm em, vẫn hôn em nhưng tuyệt nhiên không hề đòi hỏi em làm chuyện ấy. Em giả vờ ngủ trước và vừa sẵn sàng trong tư thế "phòng thủ" chờ anh xem hết bộ phim nhưng xem hết phim cũng không thấy anh động tĩnh gì, quay sang đã thấy anh lăn quay ra ngủ. Còn em thì vẫn đang gối đầu lên tay anh ngoan ngoãn như một chú mèo con. Thực ra cả đêm đó em không sao chợp mắt được. Em lo sợ nhỡ anh dậy bất chợt thì e mình khó chống cự.

Thế rồi mọi việc không như suy diễn của em. Chúng em ngủ chay cho tới sáng. Sáng sớm, anh hôn tạm biệt em, không quên ôm em thật chặt rồi phi xe về quê để cho kịp tiết dạy đầu tiên.

Ngày hôm sau, em vừa thở phào nhẹ nhõm và vừa có chút hụt hẫng. Em mang chuyện này tâm sự với bạn bè, có đứa thì khen em sướng, có người yêu biết "giữ gìn" nâng niu mình, có đứa khen người yêu em đàng hoàng tử tế hiếm có. Nhưng cũng có đứa ác mồm lại bảo không khéo người yêu của em có vấn đề về giới tính.

Nó còn phân tích với em rằng: "Đàn ông ai cũng có nhu cầu chăn gối cao. Chẳng bao giờ có chuyện một thằng yêu mấy năm mà không đòi hỏi chuyện ấy. Đằng này lại còn nằm cạnh nhưng "không làm ăn gì" khác nào mỡ treo miệng mèo mà mèo chịu nhịn đói? Trừ khi có đòi hỏi mà không được đáp ứng thì lại là một lẽ khác".

Nó nói thế làm em sực tỉnh, đúng là từ trước tới nay chúng em tuy yêu nhau xa nhưng lại có nhiều cơ hội gần gũi. Em ở xa gia đình, anh cũng có nhiều cơ hội ở gần em nhưng chưa bao giờ anh rủ em vào nhà nghỉ.

Đứa bạn em nói làm em lại lo lắng. Hay giới tính của anh có vấn đề? Anh muốn lấy em chỉ làm bức bình phong che đậy giới tính thật của mình? Hay anh có người con gái khác rồi? Lòng em đang rối bời quá! Em không biết phải làm sao để giải tỏa hết nghi ngờ lo lắng của bản thân bây giờ?
Xem chi tiết …

9 điều bạn nên nói với con mỗi ngày

17:45 |
Những lời dưới đây sẽ giúp con biết rằng mình được yêu thương và có thêm sức mạnh vượt qua những khó khăn của cuộc sống.

Mẹ yêu con


Các bậc cha mẹ bận rộn thường bị cuốn theo lịch trình của mình mà quên đi 3 từ kỳ diệu này. Hãy nhớ dành cho những từ này sự ưu tiên, dù cuộc sống của bạn có tất bật đến mức nào.
Mẹ rất vui khi thấy con

Đôi khi, những đứa trẻ có suy nghĩ rằng cha mẹ không mấy vui vẻ khi thấy chúng về nhà. Do đó, khi con từ trường về nhà, hãy cho con biết rằng bạn rất vui khi thấy chúng và để con thấy rằng đây là mái ấm chúng thuộc về. Tuy chỉ là một cử chỉ nhỏ nhưng nó sẽ đem lại sự khác biệt lớn lao, khiến con cảm thấy chúng được yêu thương và chào đón.

Con khiến bố mẹ tự hào

Giây phút mà con chạy về phía bạn để chia sẻ một điều nào đó, có thể là một bài kiểm tra được điểm cao, hoặc có thể là một hành động giúp đỡ bạn bè, đó chính là giây phút bạn nói: “Con khiến bố mẹ tự hào”. Lời khen của bạn sẽ giúp con thêm hạnh phúc và tự tin.

Mẹ muốn nghe thêm về điều đó

Không thể đếm được bao nhiêu lần con chạy đến hào hứng kể một điều gì đó với tôi, còn tôi thì bận rộn và nói với con rằng: “Không phải lúc này”. Đừng làm như vậy. Chỉ mất một vài phút để cho con thấy bạn quan tâm và muốn nghe câu chuyện của con đến mức nào. Khi con muốn nói điều gì đó, hãy để con nói và thực sự lắng nghe. Con sẽ cảm thấy mình được yêu thương.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Mẹ tin con

Đôi khi, con cố gắng hết sức và cảm thấy thất vọng khi cho rằng chúng không đáp ứng được kỳ vọng của bạn. Hãy cho con biết rằng dù có xảy ra điều gì thì bạn vẫn tin tưởng ở chúng. Ngoài ra, hãy dạy con tin tưởng vào chính bản thân mình.

Kể cả khi con thường xuyên thách thức bạn bằng cách làm ngược lại những điều bạn muốn con làm, hãy nói với con rằng bạn tin chúng.

Con làm mẹ ấn tượng đấy!

Con sẽ cảm thấy tự hào khi nghe thấy điều đó.

Con thích làm gì?

Chúng ta luôn lựa chọn thay cho con và chẳng mấy khi cho con cơ hội lựa chọn những điều con thích làm.

Con thật dũng cảm!

Trẻ cũng có những vấn đề của riêng mình. Những lúc con cất tiếng nói bảo vệ bạn bè hoặc đứng lên chống lại nạn bắt nạt, hãy ở bên khuyến khích, động viên con bằng cách nói với con rằng: “Con thật dũng cảm!”

Con khiến mẹ hạnh phúc khi là chính mình!

Con bạn đáng được biết rằng sự hiện diện và tồn tại của chúng khiến bạn hạnh phúc. Cảm giác mình thuộc về một nơi nào đó sẽ khiến con thêm vững tâm.
Xem chi tiết …

Em dâu làm cách mạng thay đổi nhà chồng

13:53 |
Chị thật ngạc nhiên và khâm phục em, vì chỉ trong thời gian ngắn, em đã mạnh dạn thay đổi rất nhiều thứ...

Ngày thằng Út dắt bạn gái về ra mắt, chị chưng hửng nhìn cô em dâu tương lai. Cô gái thành thị tóc nhuộm vàng hoe, da trắng như bông, móng tay móng chân sơn nửa trắng nửa đen… Nhìn em, chị thở dài, chắc thằng Út sau này sẽ khổ. Lúc em vào bếp phụ chị nấu cơm, chị hỏi thẳng: “Nhà này chỉ có mỗi thằng Út là trai, nó cưới vợ là phải về quê để phụng dưỡng ba má, em nhắm trụ nổi không?”. Chị ngạc nhiên khi nghe em cười hiền: "Ở đây coi bộ buồn quá, nhưng em đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, em sẽ ráng".
Sau ngày cưới của hai em, người ráng là má chứ không phải em dâu. Lâu lâu, chị lại nghe má điện lên, than thở: “Con nhỏ này xài sang lắm con ơi. Mớ chén bát má dùng đã chục năm, nó chê sờn mẻ, đem bỏ hết trơn. Còn nữa, Chủ nhật nào nó cũng nấu bánh canh, bún riêu… Ngon thì có ngon nhưng tốn kém quá trời. Xài kiểu này thì núi cũng phải lở. Má cằn nhằn thì nó nói làm cực thì phải bồi dưỡng sức khỏe. Ba má già rồi mà ăn đạm bạc thì không đủ dinh dưỡng, để đau ốm còn tốn tiền nhiều hơn… Thằng Út thì thản nhiên cười he he, nói vợ con nói đúng đó má. Ôi trời, má chướng mắt quá nhưng vẫn phải… ráng nhịn”. Có bữa chị vừa bắt máy, đã nghe giọng má bức xúc: “Con rảnh thì về ngay đi, má chịu hết nổi rồi”.
Ảnh minh ọa
Ảnh minh họa
Chị về, trong bụng lo ngay ngáy, không biết lại xảy ra chuyện gì. Vừa bước vào cửa, chị chưng hửng khi thấy nhà cửa trang hoàng thật mới mẻ. Chiếc ghế tràng kỷ thường ngày vẫn đặt tựa vách phòng khách, giờ nằm ngoài hiên. Bộ ghế thẻ thì nằm một bên, giữa nhà là bộ sa lon mới tinh. Các cửa sổ đều có rèm che mới, bàn thờ cũng được trang trí lại rất đẹp. Má lật đật đi ra, xổ một hơi: “Đó, đó, con thấy nó lộng hành chưa, bày đặt dời cái này, dẹp cái kia, làm lộn tùng phèo hết trơn”.
Má kéo chị vào bếp. Kho đồ cũ của má trống trơn. “Từ cái bình xịt nước, tới cái máy may cũ, cây vợt muỗi, chiếc radio… đều bị nó bán ve chai ráo trọi”. Má bỗng giận lây cả chị khi thấy chị cứ cười tủm tỉm, gật gù không nói. Chị thật ngạc nhiên và khâm phục em, vì chỉ trong thời gian ngắn, em đã mạnh dạn thay đổi rất nhiều thứ, điều mà bấy lâu chị rất muốn làm nhưng cứ bị má cản.

Má kéo chị vào phòng ngủ, chỉ tấm nệm mới và chiếc máy mát-xa. Má nói: “Cái máy này, nó chỉ cho má cách xài mà má đâu có dám rớ”… Chị ở lại ngủ với má một đêm, giải thích cho má hiểu em dâu chỉ có ý tốt, muốn chăm sóc má, thay đổi những thứ cũ kỹ, vừa không hợp thời lẫn không hợp vệ sinh. Chỉ tại em không hỏi qua ý kiến má, không làm "công tác tư tưởng" trước nên má mới sốc. Em còn trẻ dại, má nên thông cảm với em. Con dâu rộng rãi, quan tâm tới nhà chồng như vậy, đốt đuốc cũng khó tìm đó má ơi.

Chị cảm ơn em đã thổi luồng gió mới vào nhà mình, để mọi thứ đều tinh tươm và tràn đầy sinh khí. Rồi má sẽ hiểu và thương em hơn. Vì chị biết, em làm mọi thứ đều xuất phát từ tình thương và trách nhiệm đối với gia đình.
Xem chi tiết …

Vợ khóc ầm ĩ vì chồng đối xử như 'gái làm tiền'

13:50 |
Đối với những cặp chồng mới cưới, trăng mật là thời gian lý tưởng để họ tận hưởng trọn vẹn thời gian bên nhau. Thế nhưng, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh nên cũng có không ít người rơi vào tình huống dở khóc, dở cười trong tuần trăng mật ngọt ngào.
Tuần trăng mật của chị Lan, anh Hà (Thái Hà, Hà Nội) rơi vào đúng tuần nghỉ lễ 30/4 nên để tiện thể một công đôi việc và chẳng mấy khi đại gia đình lại có thời gian dài cùng nghỉ ngơi bên nhau - đó là lý do chồng và gia đình chồng đưa ra khi họ quyết định đi đến Phú Quốc cùng anh chị.
Vậy là thay vào cái viễn cảnh như mơ mà chị Lan tưởng tượng trước khi kết hôn thì chị phải trải qua những ngày tẻ nhạt, mệt mỏi, ức chế. Vốn dĩ chị chưa thực sự quen và hòa hợp với nhà chồng và cũng chưa kịp bắt nhịp với những trò nghịch oái oăm của 4 đứa cháu con của các anh chị chồng chính bởi thế mà sự bức bối trong chị tăng theo cấp số nhân. Đã vậy lại cộng thêm cả ông chồng chẳng chịu hiểu tâm lý vợ, xem mọi chuyện quá giản đơn khiến chị càng thêm khó chịu.
5 ngày ở Phú Quốc tuy khâu ăn uống đã đặt sẵn nhưng chị vẫn chẳng được yên thân với mấy đứa cháu nhà chồng. Chị chồng hết nhờ vả bế ẵm, thay bỉm, cho ăn uống, pha sữa rồi thậm chí có khi họ mải chơi còn nhờ chị Lan ở lại khách sạn chơi với cháu. Muốn chồng giải cứu cũng chẳng được vì anh hồn nhiên bảo: "Em có cơ hội tập làm mẹ miễn phí rồi đấy, học dần đi là vừa sau sinh con đỡ bỡ ngỡ".
Vậy là tuần trăng mật của chị Lan rốt cuộc thời gian ở bên chồng cũng chẳng có vì cả ngày mệt nhoài đi thăm thú và quây quần bên gia đình anh đến đêm về chị lăn ra ngủ không biết trời đất gì. Chồng chị đã thế còn mát mẻ, hờn dỗi: "Em chẳng tâm lý gì cả, 5 đêm trăng mật thì có đến 3 đêm em ngáy khò khò trước cả chồng". Mặc kệ, chị mệt lắm rồi, anh muốn nói gì cũng mặc, chị vẫn quay một góc ôm gối ngủ say như chết vì quá mệt khi phải chăm sóc hộ mấy đứa nhỏ nhà chị chồng.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Chị Ngọc (Tây Hồ, Hà Nội) mỗi lần nhớ lại tuần trăng mật thì đều lắc đầu ngán ngẩm. Khi lên kế hoạch đi trăng mật chị Ngọc và ông xã quyết  định sẽ nghỉ ngơi ở một bãi biển thơ mộng, yên tĩnh. Chẳng hiểu quay đi quẩn lại thế nào anh chị lại chọn về quê chồng vì đó là khu du lịch biển nổi tiếng. Ban đầu anh chị tính chuyện chỉ ghé qua chào thăm họ hàng bên nội và thuê khách sạn ngay sát bãi biển để nghỉ ngơi. Thế nhưng khi anh chị vừa đặt chân xuống sân bay thì bố mẹ anh đã ra tận nơi đón và đưa hành lý về nhà.
Bố mẹ chồng chẳng thèm hỏi han ý kiến của hai vợ chồng và tự ra quyết định là chẳng mấy khi về nhà ai lại mất tiền đi thuê khách sạn làm gì cho phí tiền. Mẹ chồng bảo: "Các con muốn đi đâu thì đi rồi về nhà dùng cơm với bố mẹ...". Là con dâu chân ướt chân ráo về nhà chồng nên chị chẳng dám cãi lời bố mẹ. Anh chị cứ làm theo lời bố mẹ như cái máy và những ngày tận hưởng trăng mật của chị Ngọc chẳng khác gì hành xác.
Đi tắm biển, thăm thú các địa danh thì như cưỡi ngựa xem hoa, nhanh nhanh chóng chóng để kịp phóng xe về dùng cơm cùng bố mẹ. Vì thấy bất tiện khi để cho mẹ chồng ở nhà cơm nước phục vụ mình nên anh chị đành phải dành phần lớn thời gian để ở nhà phụ giúp cho mẹ. Cứ sáng ra tỉnh dậy khi hai vợ chồng đang định đi chơi thì mẹ chồng lại bảo: "Cố về sớm để ăn cơm hôm nay mẹ mời anh em bên nội". Vậy là 5 ngày thì mất đến 4 ngày là chị phải cùng mẹ ra chợ lo cỗ bàn tiếp khách đến chơi, xem mặt con dâu.
Tuần trăng mật của chị Ngọc chỉ suốt ngày quần quật trong bếp. Chồng chị Ngọc áy náy lắm nên hứa hẹn: "Anh sẽ đền cho em một tuần trăng mật khác, nơi chỉ có hai đứa mình không có ai làm phiền" nhưng đến giờ sau 3 năm kết hôn anh chị vẫn chưa thực hiện được điều đó.
Chị Hằng (Hà Đông) lại có tuần trăng mật nhớ đời tại Sa Pa vì rượu... Anh Minh, chồng chị Hằng nhân việc đưa vợ đi trăng mật thì có hẹn hò vài người bạn cũ làm việc tại Sa Pa để gặp gỡ, giao lưu, ôn chuyện cũ... Vì tửu lượng vốn đã kém lại cộng thêm việc uống quá nhiều loại rượu nặng của dân tộc vùng cao nên sau bữa tiệc anh nằm bẹp luôn ở nhà ông bạn và tối đầu tiên ở Sa Pa chị phải ở lại chăm chồng vì cả đêm đó anh chỉ biết nôn thốc nôn tháo. Lạ nhà và ngại với vợ chồng anh bạn nên chị Hằng cả đêm không thể chợp mắt.
Sáng hôm sau, chị thuê taxi cùng chồng về khách sạn để nghỉ ngơi. Anh Minh vẫn nằm bẹp vì mệt. Vậy là 4 ngày ở Sa Pa anh không thể cùng chị thăm thú cảnh quan và cũng chẳng "làm ăn" được gì. Chị Hằng đành phải một mình quốc bộ đi thăm khu chợ ở Sapa là chấm hết... Có lẽ bởi vậy mà mỗi khi có ai đó rủ vợ chồng chị đi Sa Pa là chị chối đây đẩy: "Sợ lắm rồi".
Xem chi tiết …

Banner 2 bên